Mối quan hệ giữa danh hiệu di sản thế giới và sự tăng trưởng du lịch

Tóm tắt: Bài viết phân tích hệ thống các thực nghiệm giai đoạn 1996-2024 về tác động của danh hiệu Di sản thế giới đối với du lịch. Kết quả cho thấy sự dịch chuyển từ kỳ vọng lạc quan sang cái nhìn thận trọng: Di sản thế giới không tự động thúc đẩy tăng trưởng mà phụ thuộc lớn vào bối cảnh. Về kinh tế, danh hiệu này là “tín hiệu chất lượng” tại các nước đang phát triển, nhưng lại là “thương hiệu giả dược” ở các điểm đến đã bão hòa. Về xã hội, việc khai thác hậu ghi danh dễ gây xung đột lợi ích và quá tải du lịch. Nghiên cứu kết luận rằng di sản thế giới không phải là chiếc đũa thần cho sự phát triển du lịch. Do đó, bài viết đề xuất các điểm đến cần thiết lập cơ chế quản trị đa phương, chia sẻ lợi ích công bằng và tích hợp di sản thế giới vào chiến lược phát triển bền vững để hài hòa giữa mục tiêu bảo tồn di sản và khai thác du lịch

Phát triển du lịch ẩm thực phục vụ kinh tế đêm tại Thành phố Hồ Chí Minh

Tóm tắt: Thành phố Hồ Chí Minh là một điểm đến có sự giao thoa văn hóa đa dạng, có tiềm năng lớn trong phát triển du lịch ẩm thực. Trong bối cảnh phát triển hiện nay, du lịch ẩm thực như một trong những công cụ thúc đẩy phát triển kinh tế đêm. Bài viết sử dụng phương pháp nghiên cứu định tính, kết hợp phân tích tài liệu thứ cấp, tổng hợp và phương pháp quan sát thực tế hoạt động ẩm thực ban đêm tại Thành phố Hồ Chí Minh. Kết quả nghiên cứu làm rõ thực trạng phát triển du lịch ẩm thực đêm tại thành phố để làm cơ sở đề xuất giải pháp nhằm phát triển loại hình du lịch này phục vụ kinh tế đêm và quảng bá hình ảnh điểm đến. Đồng thời, cho thấy vai trò quan trọng của du lịch ẩm thực trong việc góp phần gia tăng chi tiêu và tạo sinh kế cho cộng đồng địa phương về đêm. Mặt khác cũng cho thấy sự hạn chế trong công tác triển khai và quản lý còn tồn tại khá nhiều vấn đề về định hướng sản phẩm, liên kết giữa các bên, gắn văn hóa với du lịch ẩm thực hay công tác truyền thông.

Khai thác bản sắc văn hóa ẩm thực chay trong phát triển du lịch di sản Huế

Tóm tắt: Bài viết tập trung phân tích cơ sở lý luận và thực tiễn phát triển du lịch ẩm thực chay tại Huế trong bối cảnh du lịch đương đại. Trên nền tảng khái niệm ẩm thực, du lịch ẩm thực, nghiên cứu làm rõ giá trị văn hóa, thẩm mỹ đặc thù của ẩm thực chay Huế như một bộ phận hữu cơ trong văn hóa ẩm thực cố đô. Thông qua tổng hợp tư liệu, khảo sát thực tiễn và phân tích các hoạt động quảng bá, lễ hội, sự kiện du lịch tại Huế trong giai đoạn nghiên cứu, bài viết chỉ ra rằng, ẩm thực nói chung và ẩm thực chay nói riêng đã được quan tâm khai thác như một nguồn lực phát triển du lịch, song vẫn chủ yếu dừng ở vai trò bổ trợ, chưa hình thành các sản phẩm du lịch chuyên biệt và bền vững. Trên cơ sở đó, bài viết nhấn mạnh các nhóm giải pháp nhằm chuẩn hóa tri thức, đa dạng hóa trải nghiệm, tăng cường truyền thông và phát triển sản phẩm du lịch ẩm thực chay đặc thù, qua đó góp phần định vị Huế như một điểm đến văn hóa - ẩm thực có chiều sâu và bản sắc.

Di sản văn hóa phật giáo tại Thành phố Hồ Chí Minh và định hướng phát triển du lịch tâm linh

Tóm tắt: Bài viết phân tích vai trò của di sản văn hóa Phật giáo trong phát triển du lịch tâm linh tại Thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời làm rõ những vấn đề phát sinh khi di sản tôn giáo được tiếp cận như một tài nguyên du lịch trong bối cảnh không gian thiêng giao thoa với hoạt động du lịch. Thành phố Hồ Chí Minh sở hữu hệ thống di sản văn hóa Phật giáo phong phú cả về vật thể và phi vật thể, tạo nền tảng thuận lợi cho sự hình thành các hoạt động du lịch tâm linh. Tuy nhiên, việc khai thác hiện nay chủ yếu mang tính tự phát, tập trung vào thăm viếng và hành hương cá nhân, trong khi các chương trình do doanh nghiệp lữ hành thiết kế còn hạn chế. Trên cơ sở đó, bài viết gợi mở định hướng phát triển du lịch tâm linh theo hướng cân bằng giữa bảo tồn giá trị di sản và khai thác du lịch, đồng thời góp phần nâng cao chất lượng trải nghiệm của du khách.

Quản lý bảo tàng gắn với phát triển du lịch tại Bảo tàng Văn hóa Sa Huỳnh, phường Hội An, thành phố Đà Nẵng

Tóm tắt: Nghiên cứu quản lý bảo tàng trong mối quan hệ với phát triển du lịch trên cơ sở tiếp cận liên ngành giữa bảo tàng học, quản lý di sản và du lịch học là nghiên cứu có góc nhìn đa chiều. Thông qua cơ sở lý luận và thực trạng tại Bảo tàng Văn hóa Sa Huỳnh, phường Hội An, kết quả nghiên cứu cho thấy hoạt động quản lý bảo tàng đã bảo đảm các chức năng cốt lõi về bảo tồn, nghiên cứu và giáo dục, đồng thời từng bước tham gia vào chuỗi giá trị du lịch Hội An. Tuy nhiên, mối quan hệ giữa bảo tàng và du lịch vẫn mang tính phụ thuộc, thể hiện qua sự biến động của lượng khách, tỷ lệ khách nội địa thấp và mức độ hạn chế trong quản trị trải nghiệm và liên kết thị trường du lịch. Trên cơ sở đó, bài viết thảo luận các vấn đề đặt ra và đề xuất hàm ý quản lý theo hướng tích hợp bảo tồn di sản, phát huy giá trị văn hóa và phát triển du lịch bền vững, đồng thời nhấn mạnh vai trò của quản lý rủi ro thảm họa như một cấu phần quan trọng trong quản lý bảo tàng ở bối cảnh đô thị di sản ven biển.

Tiềm năng tài nguyên tự nhiên và văn hóa bản địa trong phát triển du lịch chăm sóc sức khỏe tại vùng sinh thái Đồng Tháp Mười, Tây Ninh

Tóm tắt: Trong bối cảnh hậu đại dịch COVID-19, du lịch chăm sóc sức khỏe nổi lên như một xu hướng tất yếu, chuyển dịch từ nhu cầu giải trí sang tái tạo năng lượng và giá trị sống. Nghiên cứu này nhằm phân tích, đánh giá tiềm năng phát triển du lịch chăm sóc sức khỏe tại vùng Đồng Tháp Mười, tỉnh Tây Ninh. Bài viết sử dụng phương pháp định tính thông qua phỏng vấn bán cấu trúc 15 chuyên gia, nhà quản lý, doanh nghiệp và quan sát thực địa, kết hợp phân tích dữ liệu thứ cấp giai đoạn 2020-2025. Kết quả cho thấy vùng Đồng Tháp Mười sở hữu lợi thế vượt trội về tài nguyên sinh thái đất ngập nước, nguồn dược liệu bản địa phong phú và tri thức y học cổ truyền. Tuy nhiên, việc phát triển còn gặp nhiều rào cản lớn về hạ tầng giao thông, cơ sở lưu trú đạt chuẩn, nguồn nhân lực chuyên môn và sự chồng chéo trong cơ chế quản lý liên ngành. Từ đó, nghiên cứu đề xuất các định hướng phát triển dựa trên sự hài hòa giữa khai thác và bảo tồn, nhằm đưa Tây Ninh trở thành điểm đến du lịch chăm sóc sức khỏe bền vững.

Phân tích các yếu tố cấu thành năng lực cạnh tranh điểm đến du lịch Đà Lạt

Tóm tắt: Bài viết phân tích các yếu tố cấu thành năng lực cạnh tranh của điểm đến du lịch Đà Lạt, từ đó đề xuất giải pháp phát triển bền vững và củng cố vị thế trên thị trường du lịch khu vực và quốc tế. Phương pháp Delphi được áp dụng với sự tham gia của 36 chuyên gia qua các vòng khảo sát ẩn danh, sử dụng các chỉ số thống kê và tỷ lệ đồng thuận để đánh giá mức độ thống nhất về các yếu tố cạnh tranh. Kết quả xác định tám yếu tố cốt lõi, bao gồm: i) nguồn lực tự nhiên; ii) di sản văn hóa; iii) cơ sở hạ tầng; iv) môi trường kinh doanh; v) quản lý điểm đến; vi) nguồn nhân lực; vii) chất lượng và tiện ích công cộng; viii) tính độc đáo của điểm đến cấu thành năng lực cạnh tranh điểm đến. Những phát hiện của nghiên cứu nhằm bảo tồn tài nguyên, cải thiện cơ sở hạ tầng, nâng cao chất lượng nhân lực, tối ưu hóa quản lý và duy trì tính độc đáo để tăng cường trải nghiệm du khách, nâng cao năng lực cạnh tranh điểm đến trong bối cảnh phát triển du lịch bền vững tại Đà Lạt.

Tiếp cận đa tiêu chí trong lựa chọn điểm đến phục vụ du lịch gia đình tại Thành phố Hồ Chí Minh

Tóm tắt: Trong bối cảnh du lịch đô thị ngày càng phát triển, du lịch gia đình nổi lên như một phân khúc khách có đặc thù riêng, đòi hỏi điểm đến phải đáp ứng đồng thời nhiều yêu cầu về an toàn, tiện ích, khả năng tiếp cận và trải nghiệm đa thế hệ. Thành phố Hồ Chí Minh hiện có hệ thống khu, điểm du lịch đa dạng đã được công nhận, tuy nhiên không phải tất cả đều phù hợp để xem xét dưới góc độ du lịch gia đình. Bài viết sử dụng phương pháp quan sát thực địa có định hướng tiêu chí, kết hợp tổng hợp tài liệu và phân tích sàng lọc các điểm đến trong hệ thống được công nhận. Kết quả nghiên cứu lựa chọn được chín điểm đến tiêu biểu, phản ánh các loại hình và dạng trải nghiệm đặc trưng của du lịch gia đình trong bối cảnh du lịch đô thị đồng thời cung cấp cơ sở tham khảo và định hướng phát triển du lịch gia đình tại các đô thị lớn.

Hành trình trải nghiệm của du khách tại các cảng hàng không Việt Nam: Từ quy trình kỹ thuật đến văn hóa dịch vụ

Tóm tắt: Bài viết nghiên cứu mối quan hệ giữa chất lượng dịch vụ mặt đất và sự hài lòng của du khách nội địa tại ba cảng hàng không trọng điểm Nội Bài, Tân Sơn Nhất, Đà Nẵng thông qua lăng kính hành trình khách hàng. Sử dụng phương pháp định tính với kỹ thuật phỏng vấn sâu và công cụ bản đồ hành trình (CJM), nghiên cứu nhận diện các điểm đau cảm xúc trong dòng chảy trải nghiệm. Kết quả chỉ ra rằng trải nghiệm khách hàng không tuyến tính mà biến động theo hình sin với hai vực thẳm cảm xúc tại khâu soi chiếu an ninh do thái độ ứng xử mệnh lệnh và nhận hành lý do khoảng trống thông tin. Đặc biệt, nghiên cứu phát hiện nghịch lý công nghệ khi du khách Việt Nam ưu tiên tương tác con người (High-Touch) hơn các thiết bị tự động (High-Tech). Từ đó, bài viết đề xuất chuyển dịch tư duy từ quản lý vận hành thuần túy sang quản trị cảm xúc và văn hóa dịch vụ nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh cho ngành Hàng không Việt Nam.

Xu hướng toàn cầu trong nghiên cứu du lịch bền vững vùng ven biển - Phân tích trắc lượng và hàm ý đối với tỉnh Khánh Hòa

Tóm tắt: Bài viết phân tích xu hướng nghiên cứu quốc tế về du lịch biển bền vững giai đoạn 2010- 2024 thông qua phương pháp tổng quan có hệ thống kết hợp phân tích trắc lượng thư mục trên hai cơ sở dữ liệu Web of Science và Scopus. Dữ liệu được xử lý bằng VOSviewer và Biblioshiny, tập trung vào ba nhóm phân tích chính: thống kê mô tả, đồng trích dẫn và phân tích từ khóa. Kết quả cho thấy, số lượng công bố liên quan đến du lịch biển bền vững tăng mạnh sau năm 2015. Bản đồ khoa học cũng chỉ ra vai trò dẫn dắt của các quốc gia như Anh, Hoa Kỳ, Úc và Trung Quốc trong lĩnh vực này. Bài viết rút ra các hàm ý quan trọng cho tỉnh Khánh Hòa, Việt Nam, đặc biệt trong việc phát triển mô hình quản lý tổng hợp vùng ven biển, tăng cường đổi mới sáng tạo trong du lịch biển, nâng cao nhận thức cộng đồng và cải thiện chính sách bảo vệ môi trường.

Nhận diện giá trị di sản của địa đạo Tam Giác Sắt trong phát triển du lịch di sản

Tóm tắt: Địa đạo Tam giác sắt là di tích lịch sử đã được công nhận là Di tích quốc gia từ năm 1996 với những giá trị lịch sử và văn hóa đặc sắc được kiến tạo trong chiến tranh Việt Nam. Bài viết góp phần nhận diện giá trị địa đạo Tam Giác Sắt trong phát triển loại hình du lịch di sản. Một số phương pháp nghiên cứu được vận dụng như phân tích và tổng hợp tư liệu thứ cấp, phỏng vấn bán cấu trúc và quan sát tham dự. Qua phân tích và tổng hợp tư liệu nghiên cứu và ý kiến trao đổi của một số bên liên quan cho thấy địa đạo Tam Giác Sắt là một di sản văn hóa đặc sắc rất có tiềm năng để phát triển và trở thành một địa điểm du lịch di sản liên quan đến chiến trường xưa trong chiến tranh Việt Nam. Các bên liên quan cần “hành động” để giúp địa điểm di sản này thành một điểm tham quan xứng tầm với giá trị của nó.