Tóm tắt: Bài viết nghiên cứu thực trạng và đề xuất các giải pháp phát triển sản phẩm du lịch trà tại Bảo Lộc, tỉnh Lâm Đồng theo hướng tiếp cận kinh tế trải nghiệm. Bảo Lộc được mệnh danh là “thủ phủ trà” của miền Nam Việt Nam với thương hiệu trà B’Lao lâu đời, tuy nhiên tiềm năng này chưa được khai thác tương xứng. Nghiên cứu đã nhận diện các yếu tố cấu thành sản phẩm du lịch trà trải nghiệm và đề xuất hệ thống giải pháp đồng bộ để nâng cao giá trị thương hiệu du lịch địa phương. Tác giả sử dụng phương pháp nghiên cứu hỗn hợp, kết hợp định tính (phỏng vấn sâu 29 đối tượng gồm chuyên gia, doanh nghiệp, hộ nông dân) và định lượng (khảo sát 235 khách du lịch). Nghiên cứu chỉ ra rằng mặc dù Bảo Lộc sở hữu tài nguyên cảnh quan đồi trà ấn tượng (90,6% du khách hài lòng) nhưng các sản phẩm trải nghiệm còn đơn điệu, thiếu chiều sâu văn hóa và sự kết nối giữa các bên liên quan còn lỏng lẻo. Bài viết cung cấp khung giải pháp 6 nhóm chính nhằm đổi mới sản phẩm, nâng cao nguồn nhân lực và ứng dụng công nghệ số trong quản lý điểm đến, hướng tới phát triển bền vững trong bối cảnh hành chính mới của địa phương sau năm 2025.
Tóm tắt: Lam Sơn - Lam Kinh là vùng đất thiêng, quê hương của người anh hùng dân tộc Lê Lợi, nơi phát tích cuộc khởi nghĩa Lam Sơn đánh đuổi giặc Minh trong mười năm đầy gian khổ (1418-1428), cũng là nơi an nghỉ vĩnh hằng của các vua, thái hoàng, thái hậu triều Lê Sơ. Khu di tích Lam Kinh (Thanh Hóa) có nhiều giá trị về lịch sử, văn hóa đã được khai thác hiệu quả để phát triển du lịch bền vững. Tuy nhiên, thực tế cho thấy, việc khai thác giá trị di sản Lam Kinh cho phát triển du lịch còn nhiều hạn chế, chưa tương xứng với tiềm năng to lớn của hệ thống đồ sộ di tích lịch sử văn hóa này. Bài viết đề cập đến giá trị của di sản văn hóa Lam Kinh; kết quả khai thác những giá trị lịch sử, văn hóa phục vụ phát triển du lịch và những khó khăn gặp phải, đồng thời đưa ra các giải pháp để thúc đẩy phát triển du lịch tại khu di tích Lam Kinh.
Tóm tắt: Kiến tạo văn hóa du lịch là một góc độ tiếp cận mới được đề cập trong những năm gần đây nhằm đa dạng hóa sản phẩm du lịch, giúp nâng cao trải nghiệm của du khách tại các điểm đến. Bài viết đề cập đến việc kiến tạo văn hóa du lịch để nâng cao trải nghiệm của du khách nước ngoài của trường hợp chợ nổi Tân Phong (xã Hiệp Đức, tỉnh Đồng Tháp) từ việc thu thập ý kiến chia sẻ của một số bên liên quan. Việc tạo dựng hay kiến tạo chợ nổi Tân Phong là cần thiết trong bối cảnh chợ nổi Cái Bè đã “biến mất” gây nên sự hụt hẫng của các công ty du lịch, du khách trong và ngoài nước, mà từ lâu sự tồn tại của nó là cái “lõi trung tâm” thiết kế sản phẩm du lịch của các công ty lữ hành khi đưa khách đến khu vực chợ nổi Cái Bè - Cù lao Tân Phong. Ngoài phương pháp nghiên cứu phân tích và tổng hợp tư liệu thứ cấp, bài viết sử dụng phương pháp nghiên cứu phỏng vấn sâu đối với một số bên liên quan trong phát triển du lịch, từ đó khẳng định việc kiến tạo văn hóa du lịch nhằm nâng cao trải nghiệm của du khách ở khu vực xã Cái Bè và Cù lao Tân Phong là cần thiết. Việc kiến tạo chợ nổi Tân Phong hiện nay là một trường hợp đáng suy ngẫm có thể tham khảo cho bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa của các chợ nổi khác ở đồng bằng sông Cửu Long hiện nay.
Tóm tắt: Bài viết phân tích hệ thống các thực nghiệm giai đoạn 1996-2024 về tác động của danh hiệu Di sản thế giới đối với du lịch. Kết quả cho thấy sự dịch chuyển từ kỳ vọng lạc quan sang cái nhìn thận trọng: Di sản thế giới không tự động thúc đẩy tăng trưởng mà phụ thuộc lớn vào bối cảnh. Về kinh tế, danh hiệu này là “tín hiệu chất lượng” tại các nước đang phát triển, nhưng lại là “thương hiệu giả dược” ở các điểm đến đã bão hòa. Về xã hội, việc khai thác hậu ghi danh dễ gây xung đột lợi ích và quá tải du lịch. Nghiên cứu kết luận rằng di sản thế giới không phải là chiếc đũa thần cho sự phát triển du lịch. Do đó, bài viết đề xuất các điểm đến cần thiết lập cơ chế quản trị đa phương, chia sẻ lợi ích công bằng và tích hợp di sản thế giới vào chiến lược phát triển bền vững để hài hòa giữa mục tiêu bảo tồn di sản và khai thác du lịch
Tóm tắt: Bài viết sử dụng phân tích trắc lượng thư mục để khám phá các yếu tố ảnh hưởng đến sự thăng tiến nghề nghiệp của phụ nữ trong ngành Du lịch với cơ sở dữ liệu từ Scopus và Web of Science trong giai đoạn 1984-2024. Kết quả cho thấy sự tăng trưởng ấn tượng về số lượng dự án chủ yếu sau năm 2019, cũng như mạng lưới hợp tác quốc tế ngày càng mở rộng nghiên cứu về sự thăng tiến nghề nghiệp của nữ giới trong du lịch. Bốn xu hướng chính đã nổi lên liên quan đến chủ đề nghiên cứu, bao gồm chính sách bình đẳng giới và bất bình đẳng giới trong công việc, định kiến giới và những ảnh hưởng, tác động tích cực của nhóm giải pháp hỗ trợ nữ giới ngày càng thăng tiến nghề nghiệp
Tóm tắt: Trong bối cảnh hội nhập quốc tế và chuyển đổi số đang diễn ra mạnh mẽ, quản trị thương hiệu điểm đến du lịch văn hóa, lịch sử trở thành yêu cầu cấp thiết nhằm nâng cao năng lực cạnh tranh của các địa phương. Hà Nội, với lợi thế là Thủ đô ngàn năm văn hiến, sở hữu hệ thống tài nguyên văn hóa, lịch sử phong phú và độc đáo. Tuy nhiên, quản trị thương hiệu điểm đến văn hóa, lịch sử của Hà Nội vẫn còn tồn tại những hạn chế trong nhận diện, định vị, truyền thông, trải nghiệm du khách và quản lý, bảo vệ thương hiệu. Bài viết phân tích một số vấn đề chung về quản trị thương hiệu điểm đến văn hóa, lịch sử, đánh giá thực trạng và đề xuất giải pháp nhằm hoàn thiện quản trị thương hiệu điểm đến văn hóa, lịch sử tại thành phố Hà Nội trong bối cảnh hội nhập và chuyển đổi số.
Tóm tắt: Trong bối cảnh cạnh tranh nguồn nhân lực ngày càng gia tăng, nâng cao sự gắn bó của người lao động trở thành mục tiêu quan trọng trong quản trị nguồn nhân lực của ngành Du lịch. Nghiên cứu được thực hiện tại các doanh nghiệp du lịch thuộc Tập đoàn Bảo Sơn nhằm xác định các yếu tố ảnh hưởng đến sự gắn bó của người lao động. Khảo sát được tiến hành với 243 nhân viên và dữ liệu được phân tích bằng phần mềm SPSS thông qua các kỹ thuật thống kê mô tả, kiểm định độ tin cậy, phân tích nhân tố khám phá (EFA) và hồi quy tuyến tính. Kết quả nghiên cứu đề xuất một số hàm ý quản trị nhằm nâng cao sự gắn bó của người lao động, đồng thời cung cấp gợi ý tham khảo cho các doanh nghiệp du lịch khác.
Tóm tắt: Bài viết phân tích thực trạng và tiềm năng của mô hình du lịch sáng tạo thông qua hoạt động trải nghiệm làm hoa giấy tại làng Thanh Tiên, Huế. Thông qua phương pháp nghiên cứu định tính và phỏng vấn sâu, tác giả xác định các yếu tố then chốt tạo nên giá trị trải nghiệm gồm: sự tham gia trực tiếp của khách thể, tính tương tác với nghệ nhân và không gian thực hành đậm chất văn hóa. Dựa trên những phát hiện này, nghiên cứu khẳng định triển vọng của làng nghề trong phân khúc du lịch sáng tạo, đồng thời đưa ra các kiến nghị chính sách nhằm phát triển bền vững và bảo tồn di sản.
Tóm tắt: Thành phố Hồ Chí Minh là một điểm đến có sự giao thoa văn hóa đa dạng, có tiềm năng lớn trong phát triển du lịch ẩm thực. Trong bối cảnh phát triển hiện nay, du lịch ẩm thực như một trong những công cụ thúc đẩy phát triển kinh tế đêm. Bài viết sử dụng phương pháp nghiên cứu định tính, kết hợp phân tích tài liệu thứ cấp, tổng hợp và phương pháp quan sát thực tế hoạt động ẩm thực ban đêm tại Thành phố Hồ Chí Minh. Kết quả nghiên cứu làm rõ thực trạng phát triển du lịch ẩm thực đêm tại thành phố để làm cơ sở đề xuất giải pháp nhằm phát triển loại hình du lịch này phục vụ kinh tế đêm và quảng bá hình ảnh điểm đến. Đồng thời, cho thấy vai trò quan trọng của du lịch ẩm thực trong việc góp phần gia tăng chi tiêu và tạo sinh kế cho cộng đồng địa phương về đêm. Mặt khác cũng cho thấy sự hạn chế trong công tác triển khai và quản lý còn tồn tại khá nhiều vấn đề về định hướng sản phẩm, liên kết giữa các bên, gắn văn hóa với du lịch ẩm thực hay công tác truyền thông.
Tóm tắt: Bài viết tập trung phân tích cơ sở lý luận và thực tiễn phát triển du lịch ẩm thực chay tại Huế trong bối cảnh du lịch đương đại. Trên nền tảng khái niệm ẩm thực, du lịch ẩm thực, nghiên cứu làm rõ giá trị văn hóa, thẩm mỹ đặc thù của ẩm thực chay Huế như một bộ phận hữu cơ trong văn hóa ẩm thực cố đô. Thông qua tổng hợp tư liệu, khảo sát thực tiễn và phân tích các hoạt động quảng bá, lễ hội, sự kiện du lịch tại Huế trong giai đoạn nghiên cứu, bài viết chỉ ra rằng, ẩm thực nói chung và ẩm thực chay nói riêng đã được quan tâm khai thác như một nguồn lực phát triển du lịch, song vẫn chủ yếu dừng ở vai trò bổ trợ, chưa hình thành các sản phẩm du lịch chuyên biệt và bền vững. Trên cơ sở đó, bài viết nhấn mạnh các nhóm giải pháp nhằm chuẩn hóa tri thức, đa dạng hóa trải nghiệm, tăng cường truyền thông và phát triển sản phẩm du lịch ẩm thực chay đặc thù, qua đó góp phần định vị Huế như một điểm đến văn hóa - ẩm thực có chiều sâu và bản sắc.
Tóm tắt: Bài viết phân tích vai trò của di sản văn hóa Phật giáo trong phát triển du lịch tâm linh tại Thành phố Hồ Chí Minh, đồng thời làm rõ những vấn đề phát sinh khi di sản tôn giáo được tiếp cận như một tài nguyên du lịch trong bối cảnh không gian thiêng giao thoa với hoạt động du lịch. Thành phố Hồ Chí Minh sở hữu hệ thống di sản văn hóa Phật giáo phong phú cả về vật thể và phi vật thể, tạo nền tảng thuận lợi cho sự hình thành các hoạt động du lịch tâm linh. Tuy nhiên, việc khai thác hiện nay chủ yếu mang tính tự phát, tập trung vào thăm viếng và hành hương cá nhân, trong khi các chương trình do doanh nghiệp lữ hành thiết kế còn hạn chế. Trên cơ sở đó, bài viết gợi mở định hướng phát triển du lịch tâm linh theo hướng cân bằng giữa bảo tồn giá trị di sản và khai thác du lịch, đồng thời góp phần nâng cao chất lượng trải nghiệm của du khách.