Tóm tắt: Điêu khắc và sân khấu thường được xem là hai thái cực đối lập giữa sự tĩnh lặng của vật chất và tính biến đổi của khoảnh khắc. Bài viết chỉ ra các vấn đề tại vùng giao thoa liên ngành sân khấu chính là một “không gian điêu khắc sống”; trong đó, thông qua nghiên cứu trường hợp tại Trường Mỹ thuật Công nghiệp Hà Nội, tác giả làm rõ sự hội tụ này qua 5 khía cạnh: không gian sân khấu như một tác phẩm sắp đặt; cơ thể diễn viên là điêu khắc động; trang phục và hóa trang là điêu khắc trên cơ thể; đạo cụ và nghệ thuật rối là điểm chạm giữa vật thể và sự sống; cuối cùng là ánh sáng - công cụ tạo hình vô hình. Khi tư duy tạo hình hòa quyện cùng tư duy sân khấu, hình khối và chất liệu không còn đứng yên mà bắt đầu “thở” và kể chuyện. Nghiên cứu kết luận bằng các đề xuất ứng dụng thực tiễn trong đào tạo mỹ thuật ứng dụng tại Việt Nam, nhằm thúc đẩy tư duy sáng tạo liên ngành cho sinh viên.
Tròn nửa thế kỷ kể từ ngày đất nước hoàn toàn thống nhất (30-4-1975 – 30-4-2025), nền văn hóa Việt Nam, trong đó văn học, nghệ thuật là những bộ phận cốt lõi, đã song hành cùng sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, góp phần khơi dậy khát vọng dân tộc, hun đúc bản sắc và lan tỏa những giá trị nhân văn sâu sắc. Văn học, nghệ thuật không chỉ là tấm gương phản chiếu đời sống tinh thần của nhân dân mà còn là nguồn lực mềm quan trọng, góp phần định hình tư tưởng, đạo đức, lối sống và tạo lập hình ảnh quốc gia trong tiến trình hội nhập quốc tế sâu rộng.