Vở tuồng Mộc Quế Anh dâng cây tái hiện hình ảnh Mộc Quế Anh với vẻ đẹp rực rỡ của tuổi thanh xuân: tài năng xuất chúng, khí chất hơn người và niềm kiêu hãnh của một thiếu nữ sở hữu những cánh rừng bạt ngàn - món quà vô giá từ cha mẹ để lại. Đó không chỉ là tài sản đơn thuần mà còn là nguồn sống, sức mạnh và niềm tự hào của cả một vùng đất. Cuộc đời nàng rẽ sang bước ngoặt mới trong chuyến đi săn giữa núi rừng, khi lần đầu biết đến những rung động lứa đôi trước Giang Tôn Bảo.

Tuy nhiên, câu chuyện tình yêu giữa Mộc Quế Anh và Giang Tôn Bảo không dừng lại ở những lời hẹn ước cá nhân. Đặt trong biến động của thời cuộc, tác phẩm đẩy cao hai trục xung đột nghệ thuật kịch tính. Đó là xung đột giữa tình yêu và đại nghĩa: Mộc Quế Anh đứng giữa lòng trung thành với gia tộc, trại sơn lâm và lý tưởng chính nghĩa hướng về sự bình yên cho đất nước, Nhân dân. Đó cũng là xung đột với lễ giáo phong kiến: Hành động chủ động thử tài, kết duyên và tự quyết định hôn nhân của Mộc Quế Anh là sự thách thức trực tiếp đối với tư tưởng “cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy” thời bấy giờ.

Là nhân vật trung tâm đại diện cho hình mẫu Đào võ tiêu biểu trên sân khấu tuồng, vai diễn Mộc Quế Anh đòi hỏi người nghệ sĩ phải dung hòa giữa sức mạnh võ thuật và nội tâm vô cùng tinh tế. Đảm nhận vai diễn này, nghệ sĩ Đức Anh đã để lại ấn tượng mạnh mẽ qua nét diễn giàu cảm xúc và kỹ thuật đĩnh đạc.
Bộc bạch về quá trình nhập vai, nghệ sĩ Đức Anh chia sẻ: “Với tôi, Mộc Quế Anh không chỉ là một vị nữ tướng uy phong lẫm liệt, mà ẩn sâu bên trong vẫn là một người phụ nữ đong đầy cảm xúc. Đặc biệt, trong lớp diễn "dâng cây", tôi luôn cố gắng duy trì sự cân bằng giữa cái "cương" của người cầm quân và cái "nhu" của một người phụ nữ đang đứng trước người mình yêu. Trong những nhịp vũ đạo tay không, múa kiếm hay dâng giáo, tôi dồn lực vào đường nét hình thể dứt khoát, ánh mắt sắc sảo và tập trung cao độ để bộc lộ rõ khí chất của một nữ tướng. Nhưng ngay khoảnh khắc đối diện với Giang Tôn Bảo, mọi động tác đều được tiết chế, ánh mắt và biểu cảm thư thái, dịu nhẹ hơn. Tôi muốn khán giả nhìn thấy phía sau vẻ ngoài mạnh mẽ ấy vẫn có một Mộc Quế Anh biết yêu, biết rung động và có những tình cảm của phái nữ”.

Điểm then chốt trong tâm lý Mộc Quế Anh ở lớp diễn "dâng cây" chính là sự giằng co khốc liệt giữa “tình riêng” và “đại nghĩa”. Dâng cây không đơn thuần là việc trao đi một bảo vật để phá trận, mà là khoảnh khắc cô dũng cảm bước qua ranh giới của hai bên để cứu lấy người mình yêu và bảo vệ lẽ phải. Qua từng câu hát, từng nhịp thoại, nghệ sĩ Đức Anh đã gửi gắm cả một cuộc đấu tranh nội tâm đầy giằng xé: có yêu thương, có tổn thương, có tự trọng của một nữ tướng, nhưng trên hết vẫn là lòng bao dung và sự lựa chọn hướng về đại nghĩa. Qua đó, tác phẩm gửi gắm một thông điệp: Tình yêu đẹp nhất không phải là sự chiếm hữu, mà là khi con người ta biết hy sinh cái “tôi” cá nhân vì điều cao đẹp hơn.
Nghệ sĩ trẻ Đức Anh cho biết cái khó nhất khi hóa thân vào một vai diễn kinh điển như Mộc Quế Anh là làm sao giữ trọn chuẩn mực, lề lối của nghệ thuật tuồng truyền thống, nhưng vẫn thổi được vào đó nhịp đập cảm xúc chân thật để khán giả hôm nay có thể đồng cảm.
“Nếu quá sa đà vào kỹ thuật, nhân vật sẽ trở nên vô hồn. Ngược lại, nếu hiện đại hóa quá đà, chúng ta sẽ làm mất đi cái “chất" tuồng nguyên bản. Do đó, tôi phải đào sâu nghiên cứu từ bộ pháp, vũ đạo, cách hát, cách nói, thần thái đôi mắt cho đến chiều sâu tâm lý. Tôi nghĩ nghệ sĩ trẻ hôm nay cần tìm được tiếng nói riêng của mình nhưng vẫn phải tôn trọng giá trị truyền thống. Khi ta thực sự sống cùng nhân vật, những giá trị như tình yêu, lòng dũng cảm và sự hy sinh vì đại nghĩa sẽ tự bộc lộ sức sống vượt thời gian, chạm đến trái tim của khán giả đương đại” - Đức Anh cho biết.

Thành công của đêm diễn Mộc Quế Anh dâng cây là bước đệm vững chắc để Nhà hát Sân khấu Truyền thống Quốc gia Việt Nam tiếp tục thực hiện nhiệm vụ trọng tâm: giới thiệu ba loại hình sân khấu trụ cột trong di sản văn hóa Việt Nam (tuồng, chèo, cải lương) tới đông đảo khán giả đại chúng, đặc biệt là thế hệ trẻ.