Tóm tắt: Bài viết sử dụng phương pháp phân tích thống kê mô tả trên 500 đơn vị mẫu khảo sát, được xử lý bằng phần mềm SPSS 20, nhằm khám phá cách thức khách du lịch tiếp cận thông tin, lựa chọn và cảm nhận thương hiệu điểm đến Nghệ An trên các nền tảng mạng xã hội. Kết quả nghiên cứu cho thấy mạng xã hội, đặc biệt là Facebook và TikTok, giữ vai trò nổi bật trong việc tiếp cận thông tin du lịch. Tuy nhiên, quyết định lựa chọn điểm đến vẫn chủ yếu chịu tác động từ các yếu tố nội tại như cảnh quan, ẩm thực và giá trị lịch sử, văn hóa, trong khi ảnh hưởng trực tiếp của truyền thông số còn hạn chế. Đồng thời, thương hiệu điểm đến Nghệ An được đánh giá tích cực về hình ảnh tổng thể, nhưng mức độ khác biệt và nổi bật chưa cao. Các liên tưởng thương hiệu chủ yếu mang tính cảm xúc và ổn định, tập trung vào các giá trị như thân thiện, yên bình và truyền thống. Từ những kết quả này, nghiên cứu cung cấp bằng chứng thực nghiệm về cơ chế hình thành nhận thức thương hiệu điểm đến, đồng thời, đề xuất một số hàm ý cho hoạt động xúc tiến thương hiệu điểm đến Nghệ An trên nền tảng mạng xã hội.
Tóm tắt: Trong bối cảnh kinh tế sáng tạo phát triển mạnh, các ngành công nghiệp văn hóa ngày càng khẳng định vai trò quan trọng trong việc quảng bá hình ảnh quốc gia và thúc đẩy du lịch. Bài viết nghiên cứu sức hút của các sản phẩm công nghiệp văn hóa đối với quyết định đi du lịch của giới trẻ tại Hà Nội - nhóm khách du lịch năng động, nhạy bén với xu hướng văn hóa và truyền thông số. Trên cơ sở tổng hợp lý thuyết hành vi tiêu dùng du lịch và khảo sát 200 người trẻ (18-30 tuổi) tại Hà Nội, kết quả cho thấy 83% người được hỏi bị ảnh hưởng bởi ít nhất một sản phẩm công nghiệp văn hóa (phim ảnh, âm nhạc, lễ hội, không gian sáng tạo…) trong việc hình thành ý định du lịch. Nghiên cứu góp phần làm rõ mối quan hệ giữa công nghiệp văn hóa và hành vi du lịch, đồng thời đề xuất một số giải pháp nhằm phát huy giá trị văn hóa sáng tạo trong phát triển sản phẩm du lịch hướng đến giới trẻ.
Tóm tắt: Nghiên cứu tích hợp Thuyết xác nhận kỳ vọng (ECT), mô hình Kano và S-O-R nhằm khắc phục giới hạn của thang đo tuyến tính trong việc giải mã thế giới nội tâm của khách du lịch nội địa đối với dịch vụ mặt đất. Phân tích nội dung định hướng (DQCA) và Kỹ thuật sự cố tới hạn (CIT) được áp dụng qua phỏng vấn sâu tại Nội Bài, Đà Nẵng, Tân Sơn Nhất nhằm bóc tách kỳ vọng của khách công tác kết hợp nghỉ dưỡng, khách có nhu cầu đặc biệt và tự túc. Thực chứng chỉ ra tính bất đối xứng đứt gãy hạ tầng vi phạm nhóm yếu tố cơ bản, kiến tạo tương tác nhân văn tiêu cực và hào quang ngược đe dọa ý định quay lại điểm đến. Ngược lại, văn hóa ứng xử chủ động của các chủ thể thực hành văn hóa (nhân viên) và thẩm mỹ không gian chữa lành kiến tạo xác nhận tích cực, chuyển hóa lo âu thành sự thích thú tột độ, thúc đẩy truyền miệng điện tử (eWOM). Khám phá này tái khẳng định vai trò đại sứ thương hiệu của sân bay, đề xuất chiến lược quản trị bằng cảm xúc và bản địa hóa không gian.
Tóm tắt: Du lịch xanh đã và đang là xu hướng, yêu cầu phát triển tất yếu ở các địa phương, điểm đến du lịch. Là ngành kinh tế dịch vụ tổng hợp, du lịch muốn phát triển bền vững đòi hỏi phải được định hướng phát triển phù hợp trên cơ sở sử dụng các lý thuyết khoa học đúng đắn. Một trong những lý thuyết khoa học căn bản sử dụng trong công tác quản trị điểm đến du lịch để phát triển du lịch xanh là “Lý thuyết ba phải”. Nội dung lý thuyết đặt ra những yêu cầu cụ thể trong quá trình quản trị điểm đến du lịch, phải: bảo vệ cảnh quan môi trường, giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc và phát triển khoa học công nghệ hiện đại.
Tóm tắt: Trong bối cảnh du lịch Việt Nam đang chuyển từ mô hình tăng trưởng theo chiều rộng sang phát triển theo chiều sâu và bền vững, văn hóa du lịch ngày càng được nhìn nhận như một nền tảng quan trọng của chất lượng phát triển du lịch. Bài viết tập trung phân tích mối quan hệ giữa văn hóa du lịch và phát triển du lịch bền vững ở Việt Nam hiện nay trên cơ sở tiếp cận liên ngành giữa Văn hóa học, Du lịch học và phát triển bền vững. Đồng thời, bài viết chỉ ra một số vấn đề đặt ra trong xây dựng văn hóa du lịch hiện nay, trên cơ sở đó, đề xuất một số định hướng nhằm phát huy vai trò của văn hóa du lịch như một “hạ tầng mềm” của phát triển du lịch bền vững ở Việt Nam.
Tóm tắt: Kiến tạo văn hóa du lịch là một góc độ tiếp cận mới được đề cập trong những năm gần đây nhằm đa dạng hóa sản phẩm du lịch, giúp nâng cao trải nghiệm của du khách tại các điểm đến. Bài viết đề cập đến việc kiến tạo văn hóa du lịch để nâng cao trải nghiệm của du khách nước ngoài của trường hợp chợ nổi Tân Phong (xã Hiệp Đức, tỉnh Đồng Tháp) từ việc thu thập ý kiến chia sẻ của một số bên liên quan. Việc tạo dựng hay kiến tạo chợ nổi Tân Phong là cần thiết trong bối cảnh chợ nổi Cái Bè đã “biến mất” gây nên sự hụt hẫng của các công ty du lịch, du khách trong và ngoài nước, mà từ lâu sự tồn tại của nó là cái “lõi trung tâm” thiết kế sản phẩm du lịch của các công ty lữ hành khi đưa khách đến khu vực chợ nổi Cái Bè - Cù lao Tân Phong. Ngoài phương pháp nghiên cứu phân tích và tổng hợp tư liệu thứ cấp, bài viết sử dụng phương pháp nghiên cứu phỏng vấn sâu đối với một số bên liên quan trong phát triển du lịch, từ đó khẳng định việc kiến tạo văn hóa du lịch nhằm nâng cao trải nghiệm của du khách ở khu vực xã Cái Bè và Cù lao Tân Phong là cần thiết. Việc kiến tạo chợ nổi Tân Phong hiện nay là một trường hợp đáng suy ngẫm có thể tham khảo cho bảo tồn và phát huy giá trị văn hóa của các chợ nổi khác ở đồng bằng sông Cửu Long hiện nay.