Tóm tắt: Bài viết phân tích vai trò của vốn văn hóa như một nguồn lực nội sinh then chốt trong xây dựng nông thôn mới nâng cao và nông thôn mới kiểu mẫu tại xã Hát Môn (huyện Phúc Thọ cũ, nay là thành phố Hà Nội) giai đoạn 2021-2025. Lựa chọn thời điểm này không chỉ để đánh giá một chu kỳ phát triển mà còn nhằm thiết lập dữ liệu nền quan trọng trước khi xã Hát Môn sáp nhập với 6 xã khác từ ngày 1/7/2025. Báo cáo chứng minh rằng sự thành công của địa phương này bắt nguồn từ việc kích hoạt hiệu quả bốn trụ cột vốn văn hóa: cá nhân, cộng đồng, thể chế và mạng lưới xã hội. Sự kết hợp này đã chuyển hóa các giá trị di sản thành các thành tựu kinh tế, xã hội vượt trội, như thu nhập bình quân 80,8 triệu đồng/ người và tỷ lệ hộ nghèo toàn diện chỉ còn 0,13%. Kết quả nghiên cứu cung cấp một “mô hình mẫu” và các khuyến nghị chiến lược, khẳng định vốn văn hóa là nền tảng để quản trị rủi ro và đảm bảo sự phát triển bền vững cho đơn vị hành chính mới sau sáp nhập.
Tóm tắt: Trước áp lực cạnh tranh từ hệ thống bán lẻ hiện đại và thương mại điện tử tại Thành phố Hồ Chí Minh, chợ truyền thống đang đối mặt với khủng hoảng vị thế. Nghiên cứu này lập luận rằng các giải pháp cải tạo hạ tầng là chưa đủ, từ đó đề xuất chiến lược “tái định vị” toàn diện dựa trên tiếp cận văn hóa học và phát triển bền vững. Thông qua phân tích thực nghiệm tại chợ Bến Thành và Phú Nhuận, bài viết kiến nghị chuyển đổi chợ từ điểm bán lẻ thuần túy sang “thiết chế văn hóa - xã hội” dựa trên bốn trụ cột: Tái định vị nhận thức (giá trị ký ức và cộng đồng); Tái định vị chức năng (mô hình “Chợ lai ghép” tích hợp trực tiếp lẫn trực tuyến và kinh tế trải nghiệm); Tái định vị biểu tượng (khai thác vốn văn hóa qua công nghiệp sáng tạo); Tái định vị quản trị. Kết quả nghiên cứu khẳng định đây là lộ trình tất yếu để kiến tạo “không gian văn hóa sống”, vừa bảo tồn bản sắc đô thị, vừa thích ứng với kỷ nguyên số.
Tóm tắt: Bài viết phân tích vai trò của vốn văn hóa như một nguồn lực nội sinh quan trọng trong quá trình biến đổi văn hóa sinh kế tại các cộng đồng cư dân vùng du lịch sinh thái đồng bằng sông Cửu Long. Và từ đó đề xuất cách tiếp cận vốn văn hóa như một loại hình vốn độc lập và có khả năng chuyển hóa trong phân tích phát triển sinh kế. Tác giả làm rõ mối quan hệ giữa bảo tồn bản sắc văn hóa, sáng tạo sinh kế mới và phát triển du lịch bền vững trong bối cảnh biến đổi kinh tế, xã hội hiện nay. Kết quả cho thấy vốn văn hóa không chỉ là chất keo gắn kết cộng đồng mà còn là động lực thúc đẩy quá trình thích ứng và nâng cao sức bật nội sinh tại các điểm du lịch sinh thái.