Xa xăm vẫn hẹn ngày về

Quê nhà mãi cứ tràn trề yêu thương 

Nơi này đồng lúa, con mương 

Bà con làm lụng, gió sương dãi dầu 

 

Phương xa nay bạc mái đầu 

Quên sao câu hát “qua cầu gió bay” 

Triền đê nhặt sợi cỏ may 

Sông sâu bơi lặn người nay đâu rồi 

 

Vấn vương trong dạ bồi hồi 

Ngày nào bên bạn cùng ngồi cầu ao 

Ngắm nhìn đàn cá lao xao 

Con diều no gió lượn chao lưng trời 

 

Nay đang đất khách xa vời 

Nhớ nhung nguồn cội rối bời lòng ta 

Hồn làng chan chứa bao la 

Thấm trong ký ức hiện ra bóng hình 

 

Làm sao phai nét thanh bình 

Cứ còn theo bước hành trình của ta 

Cánh cò chấp chới đồng xa 

Hòa vào bến nước cây đa, mái đình 

 

Thiết tha quay lại làng mình 

Để lòng ấm áp giữa tình yêu thương 

Bôn ba khắp cả bốn phương 

Ở đâu hơn nhỉ quê hương của mình? 

 

Nơi đây yên ả thanh bình 

Có bao phong cảnh hữu tình quê ta 

Để người khó bước chân ra 

Cho ai vương vấn phải xa chốn này !

ĐÀO NGUYÊN LỊCH

Nguồn: Tạp chí VHNT số 628, tháng 12-2025