Tóm tắt: Khu di tích đền tháp Mỹ Sơn, thành phố Đà Nẵng, được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới vào năm 1999, là một trong những khu vực quan trọng nhất về mặt lịch sử, kiến trúc và văn hóa của Việt Nam. Đây là quần thể các đền tháp của vương quốc Chămpa cổ, với lịch sử kéo dài hơn một thiên niên kỷ. Tuy nhiên, giống như nhiều di sản văn hóa khác trên thế giới, di tích đền tháp Mỹ Sơn đang đối diện với nhiều thách thức trong việc quản lý, bảo tồn và phát huy giá trị. Bài viết tập trung vào việc áp dụng lý thuyết các bên liên quan (Stakeholder Theory) trong công tác quản lý di sản thế giới Mỹ Sơn để làm sáng tỏ một số vấn đề: Lý thuyết các bên liên quan và áp dụng lý thuyết các bên liên quan trong quản lý di sản thế giới Mỹ Sơn; Vấn đề đặt ra trong công tác quản lý di sản Mỹ Sơn từ phương diện các bên liên quan; Đề xuất giải pháp quản lý di sản thế giới Mỹ Sơn nhìn từ góc độ các bên liên quan.
Tóm tắt: Bài viết phân tích sự biến đổi của lễ hội truyền thống ở Ninh Bình trong bối cảnh phát triển du lịch thông qua việc vận dụng lý thuyết biến đổi văn hóa và lý thuyết các bên liên quan. Từ đó, tác giả đề xuất các giải pháp nhằm cân bằng giữa bảo tồn truyền thống và khai thác du lịch bền vững, nhằm duy trì tính thiêng, đồng thời, tăng cường giáo dục du lịch có trách nhiệm, góp phần bảo tồn và phát huy di sản văn hóa trong hội nhập quốc tế.