Tóm tắt: Hạnh đầu đà vốn là một truyền thống tu khổ hạnh của Phật giáo, hướng tới thanh lọc thân tâm, đoạn trừ ái dục và gìn giữ phạm hạnh. Khi đi vào dòng chảy Thiền tông Việt Nam thời Lý - Trần, pháp hành này không được giữ nguyên như mô thức khổ hạnh Ấn Độ, mà được tái diễn giải sáng tạo theo tinh thần và văn hóa Đại Việt. Qua hành trạng của các thiền sư như Đạo Huệ, Tín Học, Giác Hải, đặc biệt là Phật hoàng Trần Nhân Tông, hạnh đầu đà đã được chuyển hóa thành nền tảng của lý tưởng nhập thế. Từ một phương pháp tu tập cá nhân, đầu đà dần trở thành một hình thái văn hóa biểu tượng, gắn sự thanh bần, vô ngã với trách nhiệm hộ quốc an dân. Quá trình ấy không chỉ làm sáng rõ năng lực bản địa hóa của Phật giáo Việt Nam, mà còn khẳng định vai trò sáng tạo của Đại Việt trong việc gắn kết di sản tâm linh với vận mệnh dân tộc.