
Quần đảo Hải Tặc nằm trong vịnh Thái Lan thuộc xã Tiên Hải, tỉnh An Giang, Việt Nam. Do hồi trước thế kỷ 20 cướp biển từng hoành hành khu vực này nên quần đảo được gọi quần đảo Hải Tặc. Tên gọi và phạm vi quần đảo hiện áp dụng cho các đảo thuộc Việt Nam quản lý. Các tư liệu, ghi chép cho thấy, đến đầu thế kỷ 20, nạn cướp biển vẫn còn hoành hành trên vùng biển này, gieo nỗi sợ hãi cho giới thương hồ. Đảo Hải Tặc còn được thêu dệt bởi lời đồn về những kho báu bị chôn giấu. Dù chưa ai xác thực, câu chuyện về một tấm bản đồ cổ hơn 300 năm tuổi, cùng thông tin về người nước ngoài từng bí mật lên đảo tìm kho báu vào những năm 1980 càng khiến vùng đảo này thêm phần kỳ bí. Thậm chí, một số lượng lớn tiền cổ từng được phát hiện tại đây càng làm tăng thêm sức hút khó cưỡng của đảo Hải Tặc với những ai yêu thích khám phá và lịch sử.

Diện tích đảo Hải Tặc khoảng 251ha, bao gồm 18 đảo nổi chìm, trong đó có 16 đảo lớn nhỏ và 2 đảo ngầm. Lớn nhất là Hòn Đốc, bên cạnh đó là các đảo như Tre Nhỏ, Tre Vinh, Đồi Mồi Lớn, Đồi Mồi Nhỏ... tạo nên một quần thể hoang sơ nhưng đầy sức sống với bãi biển sạch, cát trắng mịn, làn nước trong xanh như ngọc bích. Không khí trên đảo mát lành quanh năm, môi trường yên tĩnh, phù hợp để nghỉ dưỡng, trải nghiệm thiên nhiên và du lịch sinh thái biển đảo.
Để ra đảo, du khách có thể đi xe khách hoặc tự lái xe từ TP Hồ Chí Minh đến Hà Tiên, sau đó di chuyển đến bến tàu Tiên Hải và lên tàu cao tốc hoặc phà khoảng 30– 45 phút. Chuyến hành trình ngắn nhưng mở ra một thế giới hoàn toàn khác – nơi chỉ còn tiếng sóng, gió biển và những nụ cười thân thiện của người dân đảo.

Bình minh vừa ló dạng, đảo Hải Tặc như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Tiếng sóng biển rì rào vỗ vào bờ cát trắng, những con thuyền đánh cá trở về sau một đêm lênh đênh trên biển cả, mang theo mùi vị của đại dương và những rổ cá tươi rói. Từ xa, bóng dáng những rặng dừa nghiêng mình soi xuống mặt nước xanh biếc, từng đàn chim biển bay lượn tạo nên bức tranh sống động của một vùng biển hoang sơ mà quyến rũ.
Đứng trên mũi đá nhô ra biển, tôi hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn gió mặn mòi và hơi nước mát lạnh phả vào mặt. Cảnh vật nơi đây vừa yên bình vừa ẩn chứa chút gì đó huyền bí như lời kể của những ngư dân về kho báu và truyền thuyết hải tặc từng ẩn náu trên quần đảo này. Hôm nay, Hải Tặc không còn bóng dáng của những chiến thuyền mang cờ “sọ người” (cưới biển), chỉ còn tiếng gọi của thiên nhiên và nhịp sống của những người dân hiền hòa.
Khi mặt trời dần lên cao, đảo khoác lên mình tấm áo vàng rực rỡ. Những hàng quán nhỏ ven biển bắt đầu đông khách, mùi hải sản nướng lan tỏa trong gió khiến bước chân lữ khách không thể cưỡng lại. Trẻ con nô đùa bên bãi biển, tiếng cười giòn tan hòa cùng tiếng sóng như khúc nhạc chào đón một ngày mới tràn đầy sức sống.

Đặc biệt, đến Hải Tặc mà bỏ qua ẩm thực nơi đây thì thật đáng tiếc. Bữa trưa giản dị nhưng đầy đủ hương vị biển cả với lẩu cá mú nóng hổi, nước dùng ngọt thanh từ xương cá và rau rừng; cá chuộn kho đậm đà đưa cơm; gỏi cá trích cuốn bánh tráng, chấm nước mắm chua ngọt làm bừng vị giác; và mực trứng hấp gừng thơm lừng, cắn một miếng là vị ngọt tự nhiên lan tỏa. Tất cả hòa quyện cùng làn gió biển mát lành, tạo nên một trải nghiệm ẩm thực khó quên.
Buổi chiều, du khách có thể hòa mình vào những trò chơi dân dã và sôi động: bơi thuyền kayak len lỏi qua các đảo nhỏ, bóng đá bãi biển giữa nền cát mịn vàng óng hay chỉ đơn giản là thả mình trên chiếc võng dưới bóng dừa nghe tiếng sóng thì thầm. Cuộc sống trên đảo tuy mộc mạc nhưng mang đến cảm giác tự do và thư thái hiếm nơi nào có được.
Ngày mới trên đảo Hải Tặc không chỉ là cảnh biển đẹp mê hồn mà còn là khoảnh khắc để con người tạm quên đi bộn bề, trở về với sự nguyên sơ của đất trời. Những homestay mộc mạc nằm sát biển, hòa mình vào thiên nhiên, đang chờ đón những ai muốn tìm một chốn nghỉ dưỡng hoang sơ, bình yên để “sống chậm” và lắng nghe nhịp thở của đại dương.
Rời đảo, tôi mang theo ký ức về một buổi sáng tinh khôi, nơi sóng biển hát lời ru, nơi con người và thiên nhiên hòa làm một. Hải Tặc – cái tên nghe dữ dội nhưng lại chứa đựng một vẻ đẹp bình dị và đầy mê hoặc, khiến bất kỳ ai một lần đặt chân đến đều muốn quay lại để sống trọn thêm một “ngày mới” nơi đảo xa.
Bài và ảnh: HẢI HỒ
Nguồn: Tạp chí VHNT số 628, tháng 12-2025