Nhà nhiếp ảnh, nhà báo lão thành Hoàng Kim Đáng đã dành ra hàng chục năm để hoàn thành cuốn sách ấn tượng Tỏa sáng đất trời Nam. Đó là cuốn chân dung đặc sắc về những nhân vật nổi tiếng trên nhiều lĩnh vực của đời sống xã hội thế kỷ 20. Những người mà theo sự đánh giá của ông, họ là những ngôi sao trên bầu trời nước Việt, có đóng góp to lớn vào sự nghiệp chung của đất nước, trở thành tấm gương cho con cháu đời sau, trở thành căn cước văn hóa của dân tộc trong quá trình hội nhập thế giới.
Trong dòng chảy nghệ thuật đương đại Mỹ, nơi việc sáng tác ngày càng dịch chuyển khỏi những ranh giới hình thức thuần túy để đối diện trực tiếp với lịch sử, chính trị và bản sắc cộng đồng, David Huffman xuất hiện như một nghệ sĩ mang tiếng nói lặng lẽ nhưng bền bỉ. Hội họa của ông không tìm cách minh họa hiện thực, cũng không chạy theo những tuyên ngôn cấp tiến ồn ào, mà lựa chọn con đường trừu tượng - nơi ký ức cá nhân, chấn thương tập thể và trí tưởng tượng về tương lai cùng tồn tại trong một không gian mở, không bị ràng buộc bởi thời gian tuyến tính.
Họa sĩ Ngô Xuân Khôi sinh năm 1961 tại Nghệ An. Tên tuổi ông gắn với mẫu thiết kế Sao la - linh vật chính thức của SEA Games 31 và Asean Para games 11. Trong lĩnh vực xuất bản, ông nhận được sự yêu mến, trân trọng của nhiều tác giả và bạn đọc bởi sự chuyên tâm, tài hoa trong từng bìa sách, từng bức vẽ minh họa. Mặt khác, Ngô Xuân Khôi vẫn ấp ủ, vẫn khắc khoải về một dự án nghệ thuật còn bỏ ngỏ. Và chính từ những trăn trở âm ỉ ấy, cuộc trò chuyện sau đây của Tạp chí Văn hóa Nghệ thuật với họa sĩ Ngô Xuân Khôi sẽ hé mở hành trình sáng tạo, những suy tư nghề nghiệp cùng khát vọng nghệ thuật mà ông vẫn lặng lẽ theo đuổi suốt nhiều năm qua.
Từ một “hiện tượng mạng” hài hước với các bản nhạc chế mang phong cách Bắc Bộ, Tuấn Cry đã trải qua một hành trình bền bỉ, không ít lần thất bại và bỏ cuộc, để rồi trở thành một ca sĩ - nhạc sĩ uy tín, có đóng góp trong việc phổ cập dòng nhạc dân gian đương đại Việt Nam với đỉnh cao là MV Bắc Bling.
“Liên tục đổi mới, cập nhật và nâng cao chất lượng vở diễn. Điều quan trọng không phải là làm mọi thứ trở nên phức tạp, mà là tạo ra những hiệu ứng đủ mới lạ để khơi gợi sự tò mò, khiến khán giả muốn đến xem tận mắt”- đó là định hướng làm nghề của nghệ sĩ, đạo diễn Nguyễn Quốc Công.
Trong dòng chảy của mỹ thuật Việt Nam đương đại, có những nghệ sĩ mà sự nghiệp của họ không chỉ là sự tích lũy về số lượng tác phẩm, mà là một hành trình tự vấn không ngừng về bản ngã và căn tính văn hóa. Họa sĩ Trịnh Bá Quát là một trường hợp như thế. Với triển lãm cá nhân lần thứ ba mang tên Nguồn cội khai mạc tháng 11/2025, tại 16 Ngô Quyền, Hà Nội, ông thể hiện một thế giới nội tâm đầy cảm xúc, nơi quá khứ và hiện tại giao thoa qua những nét vẽ vừa nghiêm cẩn của một quân nhân, vừa phóng khoáng của một tâm hồn nghệ sĩ tài hoa.
Trong số 50 tác phẩm văn học nghệ thuật kể từ 1975 đến nay, được Bộ VHTTDL tôn vinh, Đảo Chìm của nhà thơ Trần Đăng Khoa là một dấu ấn đặc sắc. Tác phẩm kể về đời sống và chiến đấu của các chiến sĩ trên quần đảo Trường Sa được viết năm 1980, đã được tái bản gần 50 lần, với số lượng hàng trăm ngàn bản và gây ấn tượng sâu sắc, được đánh giá cao ở nhiều tầng lớp độc giả.
3 năm kể từ sau thành công của CITOPIA, nữ ca sĩ Phùng Khánh Linh vừa trở lại với album thứ 3 Giữa một vạn người. Vốn được biết đến là một nghệ sĩ ưa thích sự sáng tạo và đột phá, cô đã không tiếp nối thành công từ dòng nhạc city pop của album trước đó mà chọn cách khai thác những dòng nhạc ít được xuất hiện ở thị trường mainstream Việt Nam. Kết hợp với việc khai thác những cảm xúc sâu kín trong tình yêu, Giữa một vạn người đã chinh phục không ít khán giả, trở thành một thanh âm độc đáo giữa thị trường âm nhạc Việt Nam.
Hai trăm sáu mươi năm đã trôi qua, tên tuổi và sự nghiệp đại thi hào Nguyễn Du vang dội và thấm sâu vào đời sống tinh thần không chỉ của đông đảo nhân dân nước Việt chúng ta, mà còn được mở rộng lan truyền qua nhiều nước trên thế giới. Rõ ràng là thiên tài sáng tạo của Tố Như đã được bộc lộ tột đỉnh qua Truyện Kiều - tác phẩm được hết sức ngưỡng mộ và vẫn đang sống động trong lòng mọi người; còn phần thơ chữ Hán - nơi phản ánh khá đầy đủ và sâu sắc các cung bậc tâm trạng thi sĩ được bàn đến dưới đây chỉ là một phương diện trong muôn màu suy nghĩ của ông.
Yoko Ogawa xuất hiện như một hiện tượng lạ trong mỹ học đương đại Nhật Bản. Tác giả không viết về bi kịch để dẫn con người vào sự trầm mặc của cảm xúc bi thương truyền thống hay nỗi ám ảnh của kinh dị phổ thông. Quá trình sáng tạo của Yoko Ogawa là hành trình xoá mờ dần ranh giới của lớp mặt nạ phòng thủ xã hội và con người bản thể mà chính mình luôn dựng lên để đối phó với nỗi đau. Có thể nói tác phẩm của Ogawa đã trao trả lại cho con người quyền năng nguyên thủy và đẹp đẽ rằng: bản năng được nhìn thẳng vào nỗi đau mới chính mà sự trung thực tuyệt đối với tính người trong con người.
“Cải cách hát ca theo tiến bộ. Lương truyền tuồng tích sánh văn minh”- Luôn mở lòng với cái mới nhưng vẫn giữ được hồn cốt của Cải lương là phương châm làm nghệ thuật của NSƯT Võ Minh Lâm.